经孟浩然鹿门旧居二首

唐代 贯休
孟子终焉处,游人得得过。dz深黄狖小,地暖白云多。 孔圣嗟大谬,玄宗争奈何。空馀岘山色,千古共嵯峨。 花落谷莺啼,精灵安在哉。青山不可问,永日独裴回。 冢穴应藏虎,荒碑只见苔。伊余亦惆怅,昨日郢城回。
mèng zhōng yān chù   yóu rén de de guò   d   z dz shēn huáng yòu   xiǎo nuǎn bái yún
kǒng shèng jiē miù   xuán zōng zhēng nài kōng xiàn shān   qiān gòng cuó é
huā luò yīng   jīng líng ān zài zāi qīng shān wèn   yǒng péi huí
zhǒng xué yīng cáng   huāng bēi zhī jiàn tái chóu chàng   zuó yǐng chéng huí