经马嵬坡

唐代 苏拯
一从杀贵妃,春来花无意。此地纵千年,土香犹破鼻。 宠既出常理,辱岂同常死。一等异于众,倾覆皆如此。
cóng shā guì fēi   chūn lái huā zòng qiān nián   xiāng yóu
chǒng chū cháng   tóng cháng děng zhòng   qīng jiē