经炉峰兰若

明代 王恭
迢递孤峰里,空门偶独行。野云随杖屦,古木带檐楹。 月出禅初定,僧闲鸟自鸣。兴阑归自晚,钟磬有馀声。
tiáo fēng   kōng mén ǒu xíng yún suí zhàng   dài yán yíng    
yuè chū chán chū dìng   sēng xián niǎo míng xīng lán guī wǎn zhōng   qìng yǒu shēng