景龙四年春祠海

唐代 宋之问
肃事祠春溟,宵斋洗蒙虑。鸡鸣见日出,鹭下惊涛鹜。 地阔八荒近,天回百川澍。筵端接空曲,目外唯雰雾。 暖气物象来,周游晦明互。致牲匪玄享,禋涤期灵煦。 的的波际禽,沄沄岛间树。安期今何在,方丈蔑寻路。 仙事与世隔,冥搜徒已屡。四明背群山,遗老莫辨处。 抚中良自慨,弱龄忝恩遇。三入文史林,两拜神仙署。 虽叹出关远,始知临海趣。赏来空自多,理胜孰能喻。 留楫竟何待,徙倚忽云暮。
shì chūn míng   xiāo zhāi méng míng jiàn chū   xià jīng tāo
kuò huāng jìn   tiān huí bǎi chuān shù yán duān jiē kōng   wài wéi fēn
nuǎn xiàng lái   zhōu yóu huì míng zhì shēng fěi xuán xiǎng   yīn líng
qín   yún yún dǎo jiān shù ān jīn zài   fāng zhang miè xún
xiān shì shì   míng sōu míng bèi qún shān   lǎo biàn chù
zhōng liáng kǎi   ruò líng tiǎn ēn sān wén shǐ lín   liǎng bài shén xiān shǔ
suī tàn chū guān yuǎn   shǐ zhī lín hǎi shǎng lái kōng duō   shèng shú néng
liú jìng dài   yún