经李征君故居(一作王建诗)

唐代 温庭筠
露浓烟重草萋萋,树映阑干柳拂堤。一院落花无客醉, 五更残月有莺啼。芳筵想像情难尽,故榭荒凉路已迷。 惆怅羸骖往来惯,每经门巷亦长嘶。
nóng yān zhòng cǎo   shù yìng lán gān liǔ yuàn luò huā zuì  
gēng cán yuè yǒu yīng fāng yán xiǎng xiàng qíng nán jǐn   xiè huāng liáng
chóu chàng léi cān wǎng lái guàn   měi jīng mén xiàng cháng