静乐轩喜成

唐代 张谔
山县为官不见山,一朝列嶂忽当关。 抽身牒拆时舒眼,领客杖藜聊解颜。 常乐本来由我静,倦飞每尔愧知还。 莫嫌邑小仍兼陋,曾有涪翁赏中间。
shān xiàn wèi guān jiàn shān   zhāo liè zhàng dāng guān  
chōu shēn dié chāi shí shū yǎn   lǐng zhàng liáo jiě yán  
cháng běn lái yóu jìng   juàn fēi měi ěr kuì zhī hái  
xián xiǎo réng jiān lòu   céng yǒu wēng shǎng zhōng jiān