经旷禅师院

唐代 贯休
吾师楞伽山中人,气岸古淡僧麒麟。曹溪老兄一与语, 金玉声利,泥弃唾委。兀兀如顽云,骊珠兮固难价其价, 灵芝兮何以根其根。真貌枯槁言朴略,衲衣烂黑烧岳痕。 忆昔十四五年前苦寒节,礼师问师楞伽月。 此时师握玉麈尾,报我却云非日月,一敲粉碎狂性歇。 庭松无韵冷撼骨,搔窗擦檐数枝雪。迩来流浪于吴越, 一片闲云空皎洁。再来寻师已蝉蜕,薝卜枝枯醴泉竭。 水檀香火遗影在,甘露松枝月中折。宝师往日真隐心, 今日不能堕双血。
shī léng jiā shān zhōng rén   àn dàn sēng lín cáo lǎo xiōng  
jīn shēng   tuò wěi wán yún   zhū nán jià jià  
líng zhī gēn gēn zhēn mào gǎo yán piáo lüè   làn hēi shāo yuè hén
shí nián qián hán jié   shī wèn shī léng jiā yuè
shí shī zhǔ wěi   bào què yún fēi yuè   qiāo fěn suì kuáng xìng xiē
tíng sōng yùn lěng hàn   sāo chuāng yán shù zhī xuě ěr lái liú làng yuè  
piàn xián yún kōng jiǎo jié zài lái xún shī chán tuì   zhān bo zhī quán jié
shuǐ tán xiāng huǒ yǐng zài   gān sōng zhī yuè zhōng shé bǎo shī wǎng zhēn yǐn xīn  
jīn néng duò shuāng xuè