京口

唐代 陆龟蒙
江干古渡伤离情,断山零落春潮平。东风料峭客帆远, 落叶夕阳天际明。战舸昔浮千骑去,钓舟今载一翁轻。 可怜宋帝筹帷处,苍翠无烟草自生。
jiāng gān shāng qíng   duàn shān líng luò chūn cháo píng dōng fēng liào qiào fān yuǎn  
luò yáng tiān míng zhàn qiān   diào zhōu jīn zài wēng qīng
lián sòng chóu wéi chù   cāng cuì yān cǎo shēng