净居寺

宋代 彭举
揽胜栖真处,山穷境忽开。 碧澄丹壑水,青叠翠屏苔。 岭树宜高下,溪流当去来。 声光画不得,临此但低徊。
lǎn shèng zhēn chù   shān qióng jìng kāi  
chéng dān shuǐ   qīng dié cuì píng tái  
lǐng shù gāo xià   liú dāng lái  
shēng guāng huà   lín dàn huí