经禁城

唐代 刘复
日没路且长,游子欲涕零。荒城无人路,秋草飞寒萤。 东南古丘墟,莽苍驰郊坰.黄云晦断岸,枯井临崩亭。 昔人竟何之,穷泉独冥冥。苍苔没碑版,朽骨无精灵。 俯仰寄世间,忽如流波萍。金石非汝寿,浮生等臊腥。 不如学神仙,服食求丹经。
méi qiě zhǎng   yóu líng huāng chéng rén   qiū cǎo fēi hán yíng
dōng nán qiū   mǎng cāng chí jiāo jiōng   . huáng yún huì duàn àn   jǐng lín bēng tíng
rén jìng zhī   qióng quán míng míng cāng tái méi bēi bǎn   xiǔ jīng líng
yǎng shì jiān   liú píng jīn shí fēi shòu 寿   shēng děng sāo xīng
xué shén xiān   shí qiú dān jīng