靖节堂分题得重字

南北朝 邹浩
儒衣隘绵区,冰炭非一种。邂逅心事同,清标揖孤耸。 驾言仁义涂,相与戒前从。廓廓膺肺间,何由纳天宠。 春风入高堂,文字竞拳勇。妙句窥杜陵,微语倾叔重。 翘然真四夔,吾道有扶拥。遂令斥鴳姿,端为钟鼓悚。 从今日喧妍,胜处宜接踵。独恨韩城君,伶俜泣新垄。
ài mián   bīng tàn fēi zhǒng xiè hòu xīn shì tóng   qīng biāo sǒng
jià yán rén   xiāng jiè qián cóng kuò kuò yīng fèi jiān   yóu tiān chǒng
chūn fēng gāo táng   wén jìng quán yǒng miào kuī líng   wēi qīng shū zhòng
qiào rán zhēn kuí   dào yǒu yōng suì lìng chì yàn 姿   duān wèi zhōng sǒng
cóng jīn xuān yán   shèng chù jiē zhǒng hèn hán chéng jūn   líng pīng xīn lǒng