净慧寺四绝 其三

元代 鲜于枢
坏壁苍苍上绿苔,笼纱无复护尘埃。只应枉驾游山客,总为坡仙宝墨来。
huài cāng cāng shàng 绿 tái   lóng shā chén āi zhǐ yīng wǎng jià yóu shān zǒng   wèi xiān bǎo lái