警幻仙姑赋

清代 曹雪芹
方离柳坞,乍出花房。 但行处,鸟惊庭树; 将到时,影度回廊。 仙袂乍飘兮,闻麝兰之馥郁; 荷衣欲动兮,听环佩之铿锵。 靥笑春桃兮,云堆翠髻; 唇绽樱颗兮,榴齿含香。 纤腰之楚楚兮,回风舞雪; 珠翠之辉辉兮,满额鹅黄。 出没花间兮,宜嗔宜喜; 徘徊池上兮,若飞若扬。 蛾眉颦笑兮,将言而未语; 莲步乍移兮,待止而欲行。 羡彼之良质兮,冰清玉润; 羡彼之华服兮,闪灼文章。 爱彼之貌容兮,香培玉琢; 美彼之态度兮,凤翥龙翔。 其素若何?春梅绽雪。 其洁若何,秋菊被霜。 其静若何,松生空谷。 其艳若何,霞映澄塘。 其文若何,龙游曲沼。 其神若何,月射寒江。 应惭西子,实愧王嫱。 奇矣哉! 生于孰地,来自何方? 信矣乎! 瑶池不二,紫府无双。 果何人哉?如斯之美也!
fāng liǔ   zhà chū huā fáng
dàn xíng chǔ   niǎo jīng tíng shù  
jiāng dào shí   yǐng huí láng
xiān mèi zhà piāo   wén shè lán zhī  
dòng   tīng huán pèi zhī kēng qiāng
xiào chūn táo   yún duī cuì  
chún zhàn yīng   liú chǐ 齿 hán xiāng
xiān yāo zhī chǔ chǔ   huí fēng xuě  
zhū cuì zhī huī huī   mǎn é é huáng
chū huā jiān   chēn  
pái huái chí shàng   ruò fēi ruò yáng
é méi pín xiào   jiāng yán ér wèi  
lián zhà   dài zhǐ ér xíng
xiàn zhī liáng zhì   bīng qīng rùn  
xiàn zhī huá   shǎn zhuó wén zhāng
ài zhī mào róng   xiāng péi zhuó  
měi zhī tài   fèng zhù lóng xiáng
ruò   chūn méi zhàn xuě
jié ruò   qiū bèi shuāng
jìng ruò   sōng shēng kōng
yàn ruò   xiá yìng chéng táng
wén ruò   lóng yóu zhǎo
shén ruò   yuè shè hán jiāng
yīng cán 西   shí kuì wáng qiáng
zāi  
shēng shú   lái fāng  
xìn  
yáo chí èr   shuāng
guǒ rén zāi   zhī měi