经阖闾城

唐代 杜牧
遗踪委衰草,行客思悠悠。昔日人何处,终年水自流。 孤烟村戍远,乱雨海门秋。吟罢独归去,烟云尽惨愁。
zōng wěi shuāi cǎo   xíng yōu yōu rén chǔ   zhōng nián shuǐ liú
yān cūn shù yuǎn   luàn hǎi mén qiū yín guī   yān yún jǐn cǎn chóu