经函谷关

唐代 韦应物
洪河绝山根,单轨出其侧。万古为要枢,往来何时息。 秦皇既恃险,海内被吞食。及嗣同覆颠,咽喉莫能塞。 炎灵讵西驾,娄子非经国。徒欲扼诸侯,不知恢至德。 圣朝及天宝,豺虎起东北。下沉战死魂,上结穷冤色。 古今虽共守,成败良可识。藩屏无俊贤,金汤独何力。 驰车一登眺,感慨中自恻。
hóng jué shān gēn   dān guǐ chū wàn wèi yào shū   wǎng lái shí
qín huáng shì xiǎn   hǎi nèi bèi tūn shí tóng diān   yān hóu néng sāi
yán líng 西 jià   lóu zi fēi jīng guó è zhū hóu   zhī huī zhì
shèng cháo tiān bǎo   chái dōng běi xià chén zhàn hún   shàng jié qióng yuān
jīn suī gòng shǒu   chéng bài liáng shí fān píng jùn xián   jīn tāng
chí chē dēng tiào   gǎn kǎi zhōng