经古战场

唐代 贯休
茫茫凶荒,迥如天设。驻马四顾,气候迂结。秋空峥嵘, 黄日将没。多少行人,白日见物。莫道路高低,尽是战骨。 莫见地赤碧,尽是征血。昔人昔人既能忠尽于力, 身糜戈戟,脂其风,膏其域。今人何不绳其塍,植其食。 而使空旷年年,常贮愁烟。使我至此,不能无言。
máng máng xiōng huāng   jiǒng tiān shè zhù   hòu jié qiū kōng zhēng róng  
huáng jiāng méi duō shǎo xíng rén   bái jiàn dào gāo   jìn shì zhàn
jiàn chì   jìn shì zhēng xuè rén rén néng zhōng jǐn  
shēn   zhī fēng   gāo jīn rén shéng chéng   zhí shí
ér shǐ 使 kōng kuàng nián nián   cháng zhù chóu yān shǐ 使 zhì   néng yán