经过合寨吊孟氏故居二首
行过春泥没马深,几声幽鸟啭乔林。
感时恨别愁无那,赖有清樽慰此心。
xíng
行
guò
过
chūn
春
ní
泥
méi
没
mǎ
马
shēn
深
,
jǐ
几
shēng
声
yōu
幽
niǎo
鸟
zhuàn
啭
qiáo
乔
lín
林
。
。
gǎn
感
shí
时
hèn
恨
bié
别
chóu
愁
wú
无
nà
那
,
lài
赖
yǒu
有
qīng
清
zūn
樽
wèi
慰
cǐ
此
xīn
心
。
。