净光丈室开小窗颇得江山之胜次璧老壁间韵

宋代 许及之
车马憧憧走皂台,面皮三寸积黄埃。禅房永日窗开阖,天际孤帆潮往回。 二月风光供远眺,十年羁旅惬重来。现前一宿圆成案,懒向胡僧问劫灰。
chē chōng chōng zǒu zào tái   miàn sān cùn huáng āi chán fáng yǒng chuāng kāi tiān   fān cháo wǎng huí    
èr yuè fēng guāng gōng yuǎn tiào   shí nián qiè chóng lái xiàn qián xiǔ yuán 宿 chéng àn lǎn   xiàng sēng wèn jié huī