井底引银瓶

唐代 白居易
井底引银瓶, 银瓶欲上丝绳绝。 石上磨玉簪, 玉簪欲成中央折。 瓶沉簪折知奈何? 似妾今朝与君别。 忆昔在家为女时, 人言举动有殊姿。 婵娟两鬓秋蝉翼, 宛转双蛾远山色。 笑随戏伴后园中, 此时与君未相识。 妾弄青梅凭短墙, 君骑白马傍垂杨。 墙头马上遥相顾, 一见知君即断肠。 知君断肠共君语, 君指南山松柏树。 感君松柏化为心, 暗合双鬟逐君去。 到君家舍五六年, 君家大人频有言。 聘则为妻奔是妾, 不堪主祀奉苹蘩。 终知君家不可住, 其奈出门无去处。 岂无父母在高堂? 亦有亲情满故乡。 潜来更不通消息, 今日悲羞归不得。 为君一日恩, 误妾百年身。 寄言痴小人家女, 慎勿将身轻许人!
jǐng yǐn yín píng  
yín píng shàng shéng jué
shí shàng zān  
zān chéng zhōng yāng zhé
píng chén zān zhé zhī nài  
shì qiè jīn zhāo jūn bié
zài jiā wèi shí  
rén yán dòng yǒu shū 姿
chán juān liǎng bìn qiū chán  
wǎn zhuǎn shuāng é yuǎn shān
xiào suí bàn hòu yuán zhōng  
shí jūn wèi xiāng shí
qiè nòng qīng méi píng duǎn qiáng  
jūn bái bàng chuí yáng
qiáng tóu shàng yáo xiāng  
jiàn zhī jūn duàn cháng
zhī jūn duàn cháng gòng jūn  
jūn zhǐ nán shān sōng bǎi shù
gǎn jūn sōng bǎi huà wèi xīn  
àn shuāng huán zhú jūn
dào jūn jiā shè liù nián  
jūn jiā rén pín yǒu yán
pìn wèi bēn shì qiè  
kān zhǔ fèng píng fán
zhōng zhī jūn jiā zhù  
nài chū mén chù
zài gāo táng  
yǒu qīn qíng mǎn xiāng
qián lái gèng tōng xiāo xi  
jīn bēi xiū guī
wèi jūn ēn  
qiè bǎi nián shēn
yán chī xiǎo rén jiā  
shèn jiāng shēn qīng rén