景帝废陵
懊恼南城树已荒,何人封事筑回墙。当年若肯称监国,没世应须谥让皇。
一穴龙髯终断绝,两株荆树起悲凉。我思季札真千古,惆怅陵园晚色苍。
ào
懊
nǎo
恼
nán
南
chéng
城
shù
树
yǐ
已
huāng
荒
,
hé
何
rén
人
fēng
封
shì
事
zhù
筑
huí
回
qiáng
墙
。
。
dāng
当
nián
年
ruò
若
kěn
肯
chēng
称
jiān
监
guó
国
,
mò
没
shì
世
yìng
应
xū
须
shì
谥
ràng
让
huáng
皇
。
。
yī
一
xué
穴
lóng
龙
rán
髯
zhōng
终
duàn
断
jué
绝
,
liǎng
两
zhū
株
jīng
荆
shù
树
qǐ
起
bēi
悲
liáng
凉
。
。
wǒ
我
sī
思
jì
季
zhá
札
zhēn
真
qiān
千
gǔ
古
,
chóu
惆
chàng
怅
líng
陵
yuán
园
wǎn
晚
sè
色
cāng
苍
。
。