景醇见和甚妙时方阅华严经复和戏之

宋代 释德洪
夫子和雪诗,放意如注瓦。手搏华严界,笑中已见借。 高词师枣柏,宁暇数班马。如登妙高峰,如游广莫野。 怪公个中人,亦入此保社。朝来谁扣门,寂音老尊者。 扶筇坐山堂,诗眼不知夜。不入人间世,谁将作图画。 但欠维摩女,玉骨无一把。纷纷散奇英,梨花风雨打。 湖山晚多态,应接殆未暇。此诗聊戏公,诗成还自写。
xuě shī   fàng zhù shǒu huá yán jiè xiào   zhōng jiàn jiè    
gāo shī zǎo bǎi   níng xiá shù bān dēng miào gāo fēng   yóu guǎng 广    
guài gōng zhōng rén   bǎo shè zhāo lái shuí kòu mén   yīn lǎo zūn zhě    
qióng zuò shān táng   shī yǎn zhī rén jiān shì shuí   jiāng zuò huà    
dàn qiàn wéi   fēn fēn sàn yīng   huā fēng    
shān wǎn duō tài   yìng jiē dài wèi xiá shī liáo gōng shī   chéng hái xiě