镜川翰长以刘谏议祠诗见托竟忘代致以诗谢之
曾劳诗卷付苍头,一笑空囊竟莫收。忘事师丹犹少壮,致书殷羡敢沉浮。
误惊神物空中化,却愧明珠暗里投。已向荒祠留素壁,重来须待碧山秋。
céng
曾
láo
劳
shī
诗
juàn
卷
fù
付
cāng
苍
tóu
头
,
yī
一
xiào
笑
kōng
空
náng
囊
jìng
竟
mò
莫
shōu
收
wàng
。
shì
忘
shī
事
dān
师
yóu
丹
shào
犹
zhuàng
少
zhì
壮
,
shū
致
yīn
书
xiàn
殷
gǎn
羡
chén
敢
fú
沉
浮
。
wù
误
jīng
惊
shén
神
wù
物
kōng
空
zhōng
中
huà
化
,
què
却
kuì
愧
míng
明
zhū
珠
àn
暗
lǐ
里
tóu
投
yǐ
。
xiàng
已
huāng
向
cí
荒
liú
祠
sù
留
bì
素
chóng
壁
,
lái
重
xū
来
dài
须
bì
待
shān
碧
qiū
山
秋
。