京城閒居杂言四首 其四

元代 揭傒斯
高步览九州,谁独无与亲。同室不相喻,矧彼途路人。 诱诎更驱迫,巧诈日眩真。共美为善乐,莫知与善邻。 未足保厥躬,已谓贻子孙。一言易为义,一恩易为仁。 世无鲁东叟,何以慰心神。
gāo lǎn jiǔ zhōu   shuí qīn tóng shì xiāng   shěn rén
yòu gèng   qiǎo zhà xuàn zhēn gòng měi wéi shàn   zhī shàn lín
wèi bǎo jué gōng   wèi sūn yán wèi   ēn wèi rén
shì dōng sǒu   wèi xīn shén