径坂左司使君惠和近诗为亲而喜合天理之公得性情之正复用韵以庆 其二

宋代 赵汝腾
何曾学圃学为农,陋巷萧然白发翁。便拜冯唐长郎署,更荣弘景相山中。 诏褒忠孝垂青史,上想仪型遣画工。庄叟湛然元不动,平生风雨视穷通。
zēng xué xué wèi nóng   lòu xiàng xiāo rán bái wēng biàn bài 便 féng táng cháng láng shǔ gèng   róng hóng jǐng xiāng shān zhōng    
zhào bāo zhōng xiào chuí qīng shǐ   shàng xiǎng xíng qiǎn huà gōng zhuāng sǒu zhàn rán yuán dòng píng   shēng fēng shì qióng tōng