靖安寄居

唐代 孟郊
寄静不寄华,爱兹嵽嵲居。渴饮浊清泉,饥食无名蔬。 败菜不敢火,补衣亦写书。古云俭成德,今乃实起予。 戆叟戆不足,贤人贤有馀。役生皆促促,心竟谁舒舒。 万马踏风衢,众尘随奔车。高宾尽不见,大道夜方虚。 卧有洞庭梦,坐无长安储。英髦空骇耳,烟火独微如。 厚念恐伤性,薄田忆亲锄。承世不出力,冬竹肯抽菹。 外物莫相诱,约心誓从初。碧芳既似水,日日咏归欤。
jìng huá   ài niè yǐn zhuó qīng quán   shí míng shū
bài cài gǎn huǒ   xiě shū yún jiǎn chéng   jīn nǎi shí
gàng sǒu gàng   xián rén xián yǒu shēng jiē   xīn jìng shuí shū shū
wàn fēng   zhòng chén suí bēn chē gāo bīn jǐn jiàn   dào fāng
yǒu dòng tíng mèng   zuò cháng ān chǔ yīng máo kōng hài ěr   yān huǒ wēi
hòu niàn kǒng shāng xìng   tián qīn chú chéng shì chū   dōng zhú kěn chōu
wài xiāng yòu   yuē xīn shì cóng chū fāng shì shuǐ   yǒng guī