金房道间皆蜡梅居人取以为薪周务本戏为蜡梅

宋代 郑刚中
边城草木枯,散漫惟蜡梅。 花蜂不成蜜,深黄吐春回。 如行沙砾中,眼明见琼瑰。 初谓此邦人,推为百世魁。 文房与幽室,佳处定使陪。 羞死蒺藜类,屏置山墙隈。 事有大不然,惊吁谩徘徊。 顽夫所樵采,八九皆梅材。 馀芳随束薪,日赴烟与埃。 曲突几家火,灵根万花灰。 我欲从化工,缓语摇颊腮。 天涯有清客,不善为身媒。 鲜鲜犯霜露,旦旦斤斧摧。 宁若橘变枳,甘心摈长淮。 今渠负幽姿,风韵元不颓。 胡为杂榛棘,仅与樗栎偕。 谓工为垂手,毋令识者哀。
biān chéng cǎo   sǎn màn wéi méi  
huā fēng chéng   shēn huáng chūn huí  
xíng shā zhōng   yǎn míng jiàn qióng guī  
chū wèi bāng rén   tuī wèi bǎi shì kuí  
wén fáng yōu shì   jiā chǔ dìng shǐ 使 péi  
xiū lèi   píng zhì shān qiáng wēi  
shì yǒu rán   jīng mán pái huái  
wán suǒ qiáo cǎi   jiǔ jiē méi cái  
fāng suí shù xīn   yān āi  
jiā huǒ   líng gēn wàn huā huī  
cóng huà gōng   huǎn yáo jiá sāi  
tiān yǒu qīng   shàn wéi shēn méi  
xiān xiān fàn shuāng   dàn dàn jīn cuī  
níng ruò biàn zhǐ   gān xīn bìn cháng huái  
jīn yōu 姿   fēng yùn yuán tuí  
wéi zhēn   jǐn chū xié  
wèi gōng wèi chuí shǒu   lìng shí zhě āi