金峨漱石亭

宋代 楼钥
溪声真是广长舌,历劫谈空声不绝。 不知来自何处山,一意倾东忘万折。 我欲漱石向水滨,无奈齿牙摇落频。 夜半寒声到客枕,只疑身是枕流人。
shēng zhēn shi guǎng 广 cháng shé   jié tán kōng shēng jué  
zhī lái chǔ shān   qīng dōng wàng wàn zhé  
shù shí xiàng shuǐ bīn   nài chǐ 齿 yáo luò pín  
bàn hán shēng dào zhěn   zhǐ shēn shì zhěn liú rén