寄内二首 其二

清代 缪徵甲
终窭无闻交谪声,寒宵倡和忆深更。才能蕴藉方为福,诗到奇穷转更清。 年过老泉频诫我,世无德曜定推卿。祇怜林下长饥鹤,不及朝阳采凤鸣。
zhōng wén jiāo zhé shēng   hán xiāo chàng shēn gēng cái néng yùn jiè fāng wèi shī   dào qióng zhuǎn gèng qīng    
nián guò lǎo quán pín jiè   shì yào dìng tuī qīng lián lín xià zhǎng   zhāo yáng cǎi fèng míng