近得一二砚示范达甫笑以为堪支床也许送端州大砚作诗以坚其约

宋代 张孝祥
范郎紫玉馀半圭,翻手作云雨雹随。龙蛇起陆孔翠飞,云收雨霁千首诗。 荐以文锦盘珠玑,夜光发屋邻翁知。桂州刺史书成痴,单车万里日夜驰。 囊中已无去年锥,欠此石友相娱嬉。范郎笑我支床龟,忽遣致我重宝赍。 金印如斗不愿携,爱此直欲忘朝饥。君行题舆古端溪,溪石丑好纷不齐。 溪边之人足谩欺,须君眼力为辨之。更作万斛之墨池,为君大书十丈碑。
fàn láng bàn guī   fān shǒu zuò yún báo suí lóng shé kǒng cuì fēi yún   shōu qiān shǒu shī    
jiàn wén jǐn pán zhū   guāng lín wēng zhī guì zhōu shǐ shū chéng chī dān   chē wàn chí    
náng zhōng nián zhuī   qiàn shí yǒu xiāng fàn láng xiào zhī chuáng guī   qiǎn zhì zhòng bǎo    
jīn yìn dòu yuàn xié   ài zhí wàng cháo jūn xíng duān   shí chǒu hǎo fēn    
biān zhī rén màn   jūn yǎn wèi biàn zhī gèng zuò wàn zhī chí wèi   jūn shū shí zhàng bēi