近得石菖蒲胡伯镇见之谓必以锦石资藉乃可以久遽彻所有为贶仍枉佳句辄次韵奉谢

宋代 李之仪
倒屣得小异,不言四时备。遗我百明珠,书窗遽增气。 石盆丛秀转光辉,携挈衰慵绝尘世。更烦藻思玄维持,纸上盆中尽珍琲。 他时相对擘麟脯,何必方平为绍介。
dǎo xiǎo   yán shí bèi bǎi míng zhū shū   chuāng zēng    
shí pén cóng xiù zhuǎn guāng huī   xié qiè shuāi yōng jué chén shì gèng fán zǎo xuán wéi chí zhǐ   shàng pén zhōng jǐn zhēn bèi    
shí xiāng duì bāi lín   fāng píng wèi shào jiè