晋祠

宋代 欧阳修
古城南出十里间,鸣渠夹路何潺潺。 行人望祠下马谒,退即祠下窥水源。 地灵草木得余润,郁郁古柏含苍烟。 并儿自古事豪侠,战争五代几百年。 天开地辟真主出,犹须再驾方凯旋。 顽民尽迁高垒削,秋草自绿埋空垣。 并人昔游晋水上,清镜照耀涵朱颜。 晋水今入并州里,稻花漠漠浇平田。 废兴髣髴无旧老,气象寂寞余山川。 惟存祖宗圣功业,干戈象舞被管弦。 我来览登为叹息,暂照白发临清泉。 鸟啼人去庙门阖,还有山月来娟娟。
chéng nán chū shí jiān   míng jiā chán chán
xíng rén wàng xià   tuì 退 xià kuī shuǐ yuán
líng cǎo rùn   bǎi hán cāng yān
bìng ér shì háo xiá   zhàn zhēng dài bǎi nián
tiān kāi zhēn zhǔ chū   yóu zài jià fāng kǎi xuán
wán mín jǐn qiān gāo lěi xuē   qiū cǎo 绿 mái kōng yuán
bìng rén yóu jìn shuǐ shàng   qīng jìng zhào yào 耀 hán zhū yán
jìn shuǐ jīn bīng zhōu   dào huā jiāo píng tián
fèi xīng fǎng jiù lǎo   xiàng shān chuān
wéi cún zōng shèng gōng   gān xiàng bèi guǎn xián
lái lǎn dēng wèi tàn   zàn zhào bái lín qīng quán
niǎo rén miào mén   hái yǒu shān yuè lái juān juān