锦城秋暮海棠

宋代 汪元量
锦城海棠妙无比,秋光染出胭脂蕊。 日照殷红如血鲜,箭砂妆粒真珠子。 玉环着酒睡初觉,脸薄粉香泪如洗。 绛纱穿露水晶圆,笑杀荷花守红死。 蜀乡海棠根本别,有色有香成二美。 春花开残秋复花,簸弄东君权不已。 锦袍公子汗血驹,宾客喧哗间朱紫。 有酒如池肉如山,银烛千条照罗绮。 萧娘十八青丝发,手把金锺歌皓齿。 神仙艳骨世所无,歌声直入青云里。 江南倦客惨不乐,鸣笛哀筝乱人耳。 干戈满地行路难,屏里吴山数千里。 遥怜花国化青芜,浪蕊浮花敢欣喜。 草堂无诗花无德,窃号花仙宁不耻。 春花撩乱亦可怜,秋花烂熳何为尔。 花前妙舞曲未终,红雪纷纷落流水。 薄命佳人只土尘,抛盃拔剑长歌起。
jǐn chéng hǎi táng miào   qiū guāng rǎn chū yān zhī ruǐ  
zhào yān hóng xuè xiān   jiàn shā zhuāng zhēn zhū zi  
huán zhe jiǔ shuì chū jué   liǎn báo fěn xiāng lèi  
jiàng shā chuān 穿 shuǐ jīng yuán   xiào shā huā shǒu hóng  
shǔ xiāng hǎi táng gēn běn bié   yǒu yǒu xiāng chéng èr měi  
chūn huā kāi cán qiū huā   nòng dōng jūn quán  
jǐn páo gōng hàn xuè   bīn xuān huá jiān zhū  
yǒu jiǔ chí ròu shān   yín zhú qiān tiáo zhào luó  
xiāo niáng shí qīng   shǒu jīn zhōng hào chǐ 齿  
shén xiān yàn shì suǒ   shēng zhí qīng yún  
jiāng nán juàn cǎn   míng āi zhēng luàn rén ěr  
gān mǎn xíng nán   píng shān shù qiān  
yáo lián huā guó huà qīng   làng ruǐ huā gǎn xīn  
cǎo táng shī huā   qiè hào huā xiān níng chǐ  
chūn huā liáo luàn lián   qiū huā làn màn wéi ěr  
huā qián miào wèi zhōng   hóng xuě fēn fēn luò liú shuǐ  
mìng jiā rén zhǐ chén   pāo bēi jiàn cháng