锦缠道(桑)

宋代 马子严
雨过园林,触处落红凝绿。正桑叶、齐如沃。娇羞只恐人偷目。背立墙阴,慢展纤纤玉。 听鸠啼几声,耳边相促。念蚕饥、四眠初熟。劝路旁、立马莫踟躇,是那里唱道秋胡曲。
guò yuán lín   chù chù luò hóng níng 绿 zhèng sāng jiāo xiū zhǐ kǒng rén tōu bèi qiáng yīn   màn zhǎn xiān xiān
tīng jiū shēng   ěr biān xiāng niàn cán mián chū shú quàn páng chí chú   shì chàng dào qiū