锦标归

宋代 曹勋
风搅长空,冷入寒云,正是严凝初至。围炉坐久,珠帘卷起,准拟六花飞砌。渐苒苒晴烟,更暗觉、远天开霁。阻琼瑶、不舞蓝田,但有蟾华铺地。想像如今剡溪,应误幽人访客,轻舟闲舣。翠幕登临处,散无限清兴,顿孤沈醉。念好景佳时,谩望极、祥霙为瑞。却梅花、知我心情,故把飞英飘坠。
fēng jiǎo cháng kōng   lěng hán yún   zhèng shì yán níng chū zhì wéi zuò jiǔ   zhū lián juǎn   zhǔn liù huā fēi jiàn rǎn rǎn qíng yān   gèng àn jué yuǎn tiān kāi qióng yáo lán tián   dàn yǒu chán huá xiǎng xiàng jīn shàn   yīng yōu rén fǎng 访   qīng zhōu xián cuì dēng lín chù   sàn xiàn qīng xīng   dùn shěn zuì niàn hǎo jǐng jiā shí   mán wàng xiáng yīng wèi ruì què méi huā zhī xīn qíng   fēi yīng piāo zhuì