锦被堆

宋代 徐积
春风萧索为谁张,日暖仍熏百和香。遮处好将罗作帐,衬来堪用玉为床。 风吹乱展文君宅,月下还铺宋玉墙。好向谢家池上种,绿波深夜盖鸳鸯。
chūn fēng xiāo suǒ wèi shuí zhāng   nuǎn réng xūn bǎi xiāng zhē chù hǎo jiāng luó zuò zhàng chèn   lái kān yòng wèi chuáng    
fēng chuī luàn zhǎn wén jūn zhái   yuè xià hái sòng qiáng hǎo xiàng xiè jiā chí shàng zhǒng   绿 shēn gài yuān yāng