寄南康使君仲晦五十二兄

宋代 黄铢
故人已别,出拥朱辕轓。 昨尝枉札素,谓言寻里门。 云胡不践诺,使我心烦冤。 天门深九重,叫阍闻有言。 狺狺猛犬吠,噎噎黄霾昏。 何由一褰开,豁然见乾坤。 沈忧谅难寤,掩默孰与论。 秋风吹层波,落叶何翩翩。 林端月照夜,谷口云迷村。 谁同紫芝友,桂枝谁攀援。 江蓠老已尽,况复芳兰荪。 应当虎符峦,茕茕劳梦魂。
rén bié   chū yōng zhū yuán fān  
zuó cháng wǎng zhá   wèi yán xún mén  
yún jiàn nuò   shǐ 使 xīn fán yuān  
tiān mén shēn jiǔ zhòng   jiào hūn wén yǒu yán  
yín yín měng quǎn fèi   huáng mái hūn  
yóu qiān kāi   huò rán jiàn qián kūn  
shěn yōu liàng nán   yǎn shú lùn  
qiū fēng chuī céng   luò piān piān  
lín duān yuè zhào   kǒu yún cūn  
shuí tóng zhī yǒu   guì zhī shuí pān yuán  
jiāng lǎo jǐn   kuàng fāng lán sūn  
yīng dāng luán   qióng qióng láo mèng hún