晋安城东温泉

宋代 胡仲弓
女娲补天愁天破,石底知年埋宿火。 火蒸泉脉不温汤,凿开浴沼涵天光。 美人含羞弄清泚,一朵芙蓉蘸秋水。 起来无力著纤裳,冰肌缥缈轻云香。 人间何福能堪此,好与天家浴仙子。 曾闻前代有华清,玉龙活动真妮惊。 吾皇仁圣格天地,天锡玄符地呈瑞。 风雷奔击鬼神呼,温泉一夕移燕都。
tiān chóu tiān   shí zhī nián mái 宿 huǒ  
huǒ zhēng quán mài wēn tāng   záo kāi zhǎo hán tiān guāng  
měi rén hán xiū nòng qīng   duǒ róng zhàn qiū shuǐ  
lai zhù xiān shang   bīng piāo miǎo qīng yún xiāng  
rén jiān néng kān   hǎo tiān jie xiān  
céng wén qián dài yǒu huá qīng   lóng huó dòng zhēn jīng  
huáng rén shèng tiān   tiān xuán chéng ruì  
fēng léi bēn guǐ shén   wēn quán yàn dōu