寄南昌故人黄存之宋谦甫二首

宋代 戴复古
久客归来后,家如旧日贫。 青山何处隐,白发也愁人。 畎亩一生事,乾坤百病身。 时无嵇吕驾,相忆莫相亲。
jiǔ guī lái hòu   jiā jiù pín  
qīng shān chǔ yǐn   bái chóu rén  
quǎn shēng shì   qián kūn bǎi bìng shēn  
shí jià   xiāng xiāng qīn