即目

唐代 李郢
自笑腾腾者,非憨又不狂。何为跧似鼠,而复怯于獐。 落拓无生计,伶俜恋酒乡。冥搜得诗窟,偶战出文场。 爱雪愁冬尽,怀人觉夜长。石楼多爽气,柽案有馀香。 运去非关拙,时来不在忙。平生两闲暇,孤趣满沧浪。
xiào téng téng zhě   fēi hān yòu kuáng wéi quán shì shǔ   ér qiè zhāng
luò tuò shēng   líng pīng liàn jiǔ xiāng míng sōu shī   ǒu zhàn chū wén chǎng
ài xuě chóu dōng jǐn   huái 怀 rén jué zhǎng shí lóu duō shuǎng   chēng àn yǒu xiāng
yùn fēi guān zhuō   shí lái zài máng píng shēng liǎng xián xiá   mǎn cāng làng