即目

唐代 李商隐
地宽楼已迥,人更迥于楼。细意经春物,伤酲属暮愁。 望赊殊易断,恨久欲难收。大势真无利,多情岂自由。 空园兼树废,败港拥花流。书去青枫驿,鸿归杜若洲。 单栖应分定,辞疾索谁忧。更替林鸦恨,惊频去不休。
kuān lóu jiǒng   rén gèng jiǒng lóu jīng chūn   shāng chéng shǔ chóu
wàng shē shū duàn   hèn jiǔ nán shōu shì zhēn   duō qíng yóu
kōng yuán jiān shù fèi   bài gǎng yōng huā liú shū qīng fēng 驿   hóng 鸿 guī ruò zhōu
dān yīng fèn dìng   suǒ shuí yōu gēng lín hèn   jīng pín xiū