鸡鸣曲

唐代 李廓
星稀月没入五更,胶胶角角鸡初鸣。征人牵马出门立, 辞妾欲向安西行。再鸣引颈檐头下,楼中角声催上马。 才分曙色第二鸣,旌旆红尘已出城。妇人上城乱招手, 夫婿不闻遥哭声。长恨鸡鸣别时苦,不遣鸡栖近窗户。
xīng yuè gēng   jiāo jiāo jiǎo jiǎo chū míng zhēng rén qiān chū mén  
qiè xiàng ān 西 xíng zài míng yǐn jǐng yán tóu xià   lóu zhōng jiǎo shēng cuī shàng
cái fèn shǔ èr míng   jīng pèi hóng chén chū chéng rén shàng chéng luàn zhāo shǒu  
婿 wén yáo shēng cháng hèn míng bié shí   qiǎn jìn chuāng hu