蓟门行五首

唐代 高适
蓟门逢古老,独立思氛氲。一身既零丁,头鬓白纷纷。 勋庸今已矣,不识霍将军。 汉家能用武,开拓穷异域。戍卒厌糠核,降胡饱衣食。 关亭试一望,吾欲泪沾臆。 边城十一月,雨雪乱霏霏。元戎号令严,人马亦轻肥。 羌胡无尽日,征战几时归。 幽州多骑射,结发重横行。一朝事将军,出入有声名。 纷纷猎秋草,相向角弓鸣。 黯黯长城外,日没更烟尘。胡骑虽凭陵,汉兵不顾身。 古树满空塞,黄云愁杀人。
mén féng lǎo   fēn yūn shēn líng dīng   tóu bìn bái fēn fēn
xūn yōng jīn   shí huò jiāng jūn
hàn jiā néng yòng   kāi tuò qióng shù yàn kāng   jiàng bǎo shí
guān tíng shì wàng   lèi zhān
biān chéng shí yuè   xuě luàn fēi fēi yuán róng hào lìng yán   rén qīng féi
qiāng jìn   zhēng zhàn shí guī
yōu zhōu duō shè   jié zhòng héng xíng zhāo shì jiāng jūn   chū yǒu shēng míng
fēn fēn liè qiū cǎo   xiāng xiàng jiǎo gōng míng
àn àn cháng chéng wài   méi gèng yān chén suī píng líng   hàn bīng shēn
shù mǎn kōng sāi   huáng yún chóu shā rén