寄孟协律

唐代 贾岛
我有吊古泣,不泣向路岐。挥泪洒暮天,滴著桂树枝。 别后冬节至,离心北风吹。坐孤雪扉夕,泉落石桥时。 不惊猛虎啸,难辱君子词。欲酬空觉老,无以堪远持。 岧峣倚角窗,王屋悬清思。
yǒu diào   xiàng huī lèi tiān   zhù guì shù zhī
bié hòu dōng jié zhì   xīn běi fēng chuī zuò xuě fēi   quán luò shí qiáo shí
jīng měng xiào   nán jūn zi chóu kōng jué lǎo   kān yuǎn chí
tiáo yáo jiǎo chuāng   wáng xuán qīng