记梦回文二首(并叙)

宋代 苏轼
十二月二十五日,大雪始晴,梦人以雪水烹小团茶,使美人歌以饮。 余梦中为作回文诗,觉而记其一句云乱点余花唾碧衫,意用飞燕唾花故事也,乃续之为二绝句云。 酡颜玉碗捧纤纤,乱点余花唾碧衫。 歌咽水云凝静院,梦惊松雪落空岩。 空花落尽酒倾缸,日上山融雪涨江。 红焙浅瓯新活火,龙团小碾斗晴窗。
shí èr yuè èr shí   xuě shǐ qíng   mèng rén xuě shuǐ pēng xiǎo tuán chá   shǐ 使 měi rén yǐn  
mèng zhōng wéi zuò huí wén shī   jué ér yún luàn diǎn huā tuò shān   yòng fēi yàn tuò huā shì   nǎi zhī wèi èr jué yún  
tuó yán wǎn pěng xiān xiān   luàn diǎn huā tuò shān  
yàn shuǐ yún níng jìng yuàn   mèng jīng sōng xuě luò kōng yán  
kōng huā luò jǐn jiǔ qīng gāng   shàng shān róng xuě zhǎng jiāng  
hóng bèi qiǎn ōu xīn huó huǒ   lóng tuán xiǎo niǎn dòu qíng chuāng