记梦

宋代 胡寅
夜梦虚斋整衣冠,客五六辈相揖还。 中有一人少留连,叩檐叩齿祷甚虔。 雇谓吾侪歇倾耳,红药丛深鸟声美。 翻枝飐叶缥缈间,俄有珍禽集雕栏。 宛然小鹤未省见,羽翮绀碧光斓斑。 凝眸一瞬观揽取不从手,相视眙愕萌争心。 吾殊无言行且睨,与客徐理出户意。 徘徊八翼疑骖鸾,杂遝诸儒竞连袂。 不知剥啄谁扣门。;推枕高树晨光暾。
mèng zhāi zhěng guān   liù bèi xiāng hái  
zhōng yǒu rén shǎo liú lián   kòu yán kòu chǐ 齿 dǎo shén qián  
wèi chái xiē qīng ěr   hóng yào cóng shēn niǎo shēng měi  
fān zhī zhǎn piāo miǎo jiān   é yǒu zhēn qín diāo lán  
wǎn rán xiǎo wèi shěng jiàn   gàn guāng lán bān  
níng móu shùn guān lǎn cóng shǒu   xiāng shì è méng zhēng xīn  
shū yán xíng qiě   chū  
pái huái cān luán   zhū jìng lián mèi  
zhī zhuó shuí kòu mén tuī   zhěn gāo shù chén guāng tūn