纪梦

宋代 叶李
宋时豪士石曼卿,帝命作主芙蓉城。 我才比石万无一,半世虚负狂直名。 年来似有丧心疾,荐共引鲧辜苍生。 天诛未加公论沸,日夕惟待鼎镬烹。 何哉异梦出非想,忽遇仙老谈真情。 谓予夙是文昌相,漏泄轻举遭弹抨。 帝令谪堕饱忧患,且使两足蹒跚行。 追思善步不可得,忽升妙术矧敢轻。 当时廷议祗如此,汝悔当复惟相迎。 稽首老仙谢慈悯,臣罪当死天子明。 久之寂灭一大乐,斲棺待尽无他营。 老仙笑许汝可教,引领直上朝玉京。 通明大明二宫殿,林木蓊萃阶瑶琼。 芙蓉烂漫锦欲似,帝皇锡以主殿名。 赋诗奏谢九拜起,玉音嘉奖傍观荣。 痴人说梦聊一快,我独知命不少惊。 只恐才非曼卿敌,相见惭汗应如倾。 从今闭目需帝召,玉楼续记时当成。 儿孙自有儿不福,与农报国须勤耕。
sòng shí háo shì shí màn qīng   mìng zuò zhǔ róng chéng  
cái shí wàn   bàn shì kuáng zhí míng  
nián lái shì yǒu sàng xīn   jiàn gòng yǐn gǔn cāng shēng  
tiān zhū wèi jiā gōng lùn fèi   wéi dài dǐng huò pēng  
zāi mèng chū fēi xiǎng   xiān lǎo tán zhēn qíng  
wèi shì wén chāng xiāng   lòu xiè qīng zāo dàn pēng  
lìng zhé duò bǎo yōu huàn   qiě shǐ 使 liǎng pán shān xíng  
zhuī shàn   shēng miào shù shěn gǎn qīng  
dāng shí tíng zhī   huǐ dāng wéi xiāng yíng  
shǒu lǎo xiān xiè mǐn   chén zuì dāng tiān míng  
jiǔ zhī miè   zhuó guān dài jìn yíng  
lǎo xiān xiào jiào   yǐn lǐng zhí shàng cháo jīng  
tōng míng míng èr gōng diàn 殿   lín wěng cuì jiē yáo qióng  
róng làn màn jǐn   huáng zhǔ diàn 殿 míng  
shī zòu xiè jiǔ bài   yīn jiā jiǎng bàng guān róng  
chī rén shuō mèng liáo kuài   zhī mìng shǎo jīng  
zhǐ kǒng cái fēi màn qīng   xiāng jiàn cán hàn yīng qīng  
cóng jīn zhào   lóu shí dàng chéng  
ér sūn yǒu ér   nóng bào guó qín gēng