纪梦

宋代 耶律铸
衰草淡烟迷故垒,情思迢迢似流水。关山目断雁声沈,几曲阑干闷独倚。 倚兰还忆早春时,款款东风绽桃李。青春如昨岁云莫,大抵人生如寄耳。 如何携酒对明月,一笑红尘等白蚁。归来梦蝶恼庄周,蝶去悠悠几千里。 吟哦犹在月明下,诗就清欢未能已。举手欲折桂枝去,行入青天广寒里。
shuāi cǎo dàn yān lěi   qíng tiáo tiáo shì liú shuǐ guān shān duàn yàn shēng shěn   lán gān mèn    
lán hái zǎo chūn shí   kuǎn kuǎn dōng fēng zhàn táo qīng chūn zuó suì yún   rén shēng ěr    
xié jiǔ duì míng yuè   xiào hóng chén děng bái guī lái mèng dié nǎo zhuāng zhōu dié   yōu yōu qiān    
yín é yóu zài yuè míng xià   shī jiù qīng huān wèi néng shǒu zhé guì zhī xíng   qīng tiān guǎng hán 广