纪梦

宋代 吴芾
平生好山水,至老心不移。 每闻有佳处,欲见唯恐迟。 相去虽云远,不惮脚力疲。 纵不能得到,夜梦必见之。 晚岁卜筑地,一半在翠微。 山水既俱胜,景物还相宜。 旁人来睹此,已自心目怡。 若乃梦中见,则又远过斯。 高山与流水,到处皆崛奇。 其间有楼观,金碧仍相辉。 幽深极险怪,皆世所未窥。 谓必神仙窟,非世所得知。 不谓我凡骨,乃获来游嬉。 恍然若惊觉,有如天上归。 是岂造物者,不与人相违。 知我有雅好,特以此见贻。 嗟我今老矣,万事都弃遗。 犹有山水债,未能忘梦思。 他日或蝉蜕,百态不愿为。 只愿海山去,赴我赤松期。
píng shēng hǎo shān shuǐ   zhì lǎo xīn
měi wén yǒu jiā chǔ   jiàn wéi kǒng chí
xiāng suī yún yuǎn   dàn jiǎo
zòng néng dào   mèng jiàn zhī
wǎn suì zhù   bàn zài cuì wēi
shān shuǐ shèng   jǐng hái xiāng
páng rén lái   xīn
ruò nǎi mèng zhōng jiàn   yòu yuǎn guò
gāo shān liú shuǐ   dào chù jiē jué
jiān yǒu lóu guàn   jīn réng xiāng huī
yōu shēn xiǎn guài   jiē shì suǒ wèi kuī
wèi shén xiān   fēi shì suǒ de zhī
wèi fán   nǎi huò lái yóu
huǎng rán ruò jīng jué   yǒu tiān shàng guī
shì zào zhě   rén xiāng wéi
zhī yǒu hǎo   jiàn
jiē jīn lǎo   wàn shì dōu
yóu yǒu shān shuǐ zhài   wèi néng wàng mèng
huò chán tuì   bǎi tài yuàn wèi
zhǐ yuàn hǎi shān   chì sōng