记梦

宋代 周密
刚风吹翠冰,倒景浮玄枢。萧台万八千,上有真仙居。 冰绡絅清气,宝笈龛琼书。至人青瑶冠,风动云霞裾。 顾我一笑粲,勺以青琳腴。泠冷彻昆崙,肝鬲生明珠。 玉童发清谣,引鹤开金铺。授我碧露笺,字字如琼琚。 跽受九拜起,云气随捲舒。灵文眩五色,奥语探皇初。 青高不可极,玄晤常集虚。玉苗日茂茂,珠蕊春如如。 天妙不费言,悟解超仙衢。飞楼入紫翠,笑语多天姝。 驯龙耕玉田,小凤扶金车。香满十二帘,春动红流苏。 脩栏瞰云雨,黄道通清都。忆昔游五城,十载才须臾。 正坐一念差,不觉秋尘污。华池涤凡髓,重佩三元符。 凛凛不可留,欲去还踟蹰。仰天发长啸,万窍皆笙竽。 约我更百年,来此骑鲸鱼。
gāng fēng chuī cuì bīng   dǎo jǐng xuán shū xiāo tái wàn qiān   shàng yǒu zhēn xiān
bīng xiāo jiōng qīng   bǎo kān qióng shū zhì rén qīng yáo guān   fēng dòng yún xiá
xiào càn   sháo qīng lín líng lěng chè kūn lún   gān shēng míng zhū
tóng qīng yáo   yǐn kāi jīn shòu jiān   qióng
shòu jiǔ bài   yún suí juǎn shū líng wén xuàn   ào tàn huáng chū
qīng gāo   xuán cháng miáo mào mào   zhū ruǐ chūn
tiān miào fèi yán   jiě chāo xiān fēi lóu cuì   xiào duō tiān shū
xùn lóng gēng tián   xiǎo fèng jīn chē xiāng mǎn shí èr lián   chūn dòng hóng liú
xiū lán kàn yún   huáng dào tōng qīng dōu yóu chéng   shí zài cái
zhèng zuò niàn chà   jué qiū chén huá chí fán suǐ   zhòng pèi sān yuán
lǐn lǐn liú   hái chí chú yǎng tiān cháng xiào   wàn qiào jiē shēng
yuē gèng bǎi nián   lái jīng