记梦

宋代 陆游
梦游异境不可识,翠壁苍崖立千尺。 楼台缥缈出其上,挥手直登无羽翼。 门楣扁牓作八分,奇劲非复人间迹。 主人鹿弁紫绮裘,相见欢如有畴昔。 探怀示我数纸书,妙句玄言皆造极。 我即钞之杂行草,主人戃怳如甚惜。 梦中亦复知是梦,意恐觉时无处觅。 自量强记可不忘,鸡唱梦回空叹息。
mèng yóu jìng shí   cuì cāng qiān chǐ
lóu tái piāo miǎo chū shàng   huī shǒu zhí dēng
mén méi biǎn bǎng zuò fēn   jìn fēi rén jiān
zhǔ rén 鹿 biàn qiú   xiāng jiàn huān yǒu chóu
tàn huái 怀 shì shù zhǐ shū   miào xuán yán jiē zào
chāo zhī xíng cǎo   zhǔ rén tǎng huǎng shén
mèng zhōng zhī shì mèng   kǒng jué shí chǔ
liàng qiáng wàng   chàng mèng huí kōng tàn